Giao tiếp với trẻ tự kỷ không phải là chuyện dễ dàng. Đôi khi, bạn gọi tên con nhưng con không đáp lại. Bạn nở nụ cười, nhưng con chỉ im lặng nhìn đi nơi khác. Có khi, bạn nói cả buổi mà con chỉ xoay quanh một món đồ chơi nhỏ, chẳng buồn ngước lên. Thế nhưng, đằng sau sự im lặng ấy, trẻ vẫn đang lắng nghe, vẫn cảm nhận — chỉ là theo cách riêng của mình.
Và nếu người lớn biết cách giao tiếp phù hợp, cánh cửa kết nối ấy sẽ dần mở ra.
Hiểu để đồng hành
Trẻ tự kỷ gặp khó khăn trong việc hiểu ngôn ngữ, diễn đạt cảm xúc và nhận biết tín hiệu xã hội như ánh mắt, nét mặt hay giọng nói. Vì thế, nhiệm vụ đầu tiên của người lớn là lắng nghe và quan sát thật nhiều, thay vì chỉ nói. Hãy học cách hiểu con bằng ánh mắt, bằng hành động, bằng những chi tiết nhỏ nhất: con thích gì, con sợ gì, con đang cố gắng nói điều gì mà chưa thể diễn đạt bằng lời. Khi ta hiểu, con sẽ cảm thấy an toàn — và khi con cảm thấy an toàn, con sẽ bắt đầu mở lòng.
Sử dụng ngôn ngữ đơn giản và rõ ràng
Trẻ tự kỷ thường xử lý thông tin chậm hơn so với trẻ bình thường, vì thế ngôn ngữ ngắn gọn, rõ ràng và cụ thể là lựa chọn tốt nhất.
Thay vì nói: “Con ơi, mẹ thấy con nên dọn đồ chơi đi rồi chuẩn bị ăn nhé, không thì muộn mất”, hãy nói:
👉 “Con ơi, cất đồ chơi. Sau đó đi ăn cơm.”
Câu ngắn, rõ ràng, hành động cụ thể — trẻ sẽ dễ hiểu hơn nhiều.
Bên cạnh lời nói, ngôn ngữ cơ thể cũng rất quan trọng. Một cái gật đầu, một ánh nhìn, một nụ cười, hay một cử chỉ tay nhẹ nhàng đều giúp trẻ cảm nhận được sự gần gũi. Khi nói chuyện, hãy hạ thấp người xuống ngang tầm mắt của trẻ, nói chậm, nhẹ nhàng và tránh thay đổi cảm xúc đột ngột trong giọng nói.
Dùng hình ảnh và biểu tượng để hỗ trợ
Với nhiều trẻ tự kỷ, hình ảnh dễ hiểu hơn lời nói. Cha mẹ và giáo viên có thể dùng thẻ tranh, lịch hình ảnh hoặc bảng biểu tượng để mô tả hoạt động trong ngày — như “ăn”, “tắm”, “ngủ”, “đi học”. Khi trẻ nhìn thấy, trẻ sẽ dễ dàng dự đoán được việc sắp xảy ra, từ đó giảm lo lắng và tăng hợp tác.
Một bức tranh đơn giản đôi khi hiệu quả hơn hàng chục lời nói dài dòng.
Cho con thời gian để phản hồi
Đừng vội vàng. Trẻ tự kỷ thường cần nhiều thời gian hơn để xử lý và phản ứng lại thông tin. Sau khi hỏi, hãy chờ ít nhất 5–10 giây trước khi nhắc lại câu hỏi. Sự kiên nhẫn của bạn chính là lời khẳng định rằng: “Con có giá trị, con được lắng nghe.”
Khi trẻ trả lời, dù chỉ là ánh mắt, một cử chỉ nhỏ hay vài âm thanh chưa tròn chữ, hãy ghi nhận và khuyến khích con.
Tập trung vào sở thích của trẻ
Mỗi trẻ tự kỷ đều có một thế giới riêng với những sở thích đặc biệt – có trẻ mê đèn sáng, có trẻ thích quay bánh xe, có trẻ chỉ thích một loại đồ chơi. Thay vì cố gắng tách con khỏi sở thích ấy, hãy dùng chính nó làm cầu nối giao tiếp.
Nếu con thích xe, hãy nói chuyện với con về xe. Nếu con thích nước, hãy cùng con chơi đổ nước và xen vào vài câu ngắn như “nước đổ rồi”, “đầy quá”, “con giỏi lắm”. Đó là cách tự nhiên nhất để con học giao tiếp mà không bị áp lực.
Giao tiếp bằng sự đồng cảm
Không phải lúc nào trẻ cũng hiểu bạn, nhưng trẻ luôn cảm nhận được thái độ của bạn. Một người nói bằng sự yêu thương sẽ khác xa người nói bằng sự sốt ruột.
Khi con la hét, thay vì la lại, hãy thử nói nhỏ: “Mẹ biết con đang buồn.”
Khi con tránh né, hãy ngồi gần, không ép buộc, chỉ ở đó cùng con.
Chính sự bình tĩnh và cảm thông ấy sẽ dạy con rằng giao tiếp không phải là sợ hãi, mà là kết nối.
Kết nối bằng tình yêu và kiên nhẫn
Dù có bao nhiêu phương pháp, kỹ thuật hay mô hình can thiệp, chìa khóa thật sự trong giao tiếp với trẻ tự kỷ vẫn là tình yêu và sự kiên nhẫn.
Trẻ có thể chưa nói được hôm nay, nhưng nếu bạn vẫn nhìn con với ánh mắt dịu dàng, vẫn lặp lại từng lời nói nhỏ, vẫn kiên trì từng ngày — con sẽ cảm nhận và đáp lại. Có thể bằng một cái ôm, một nụ cười, hay chỉ là một tiếng “mẹ” khẽ khàng sau bao năm chờ đợi.
Giao tiếp với trẻ tự kỷ không phải là “bắt trẻ nói”, mà là dạy trẻ cách hiểu và được hiểu.
Đó là một hành trình dài, có khi mệt mỏi, có khi đầy nước mắt, nhưng cũng chứa đựng vô vàn niềm vui — niềm vui khi con nhìn vào mắt mẹ, khi con gọi “ba ơi”, hay chỉ đơn giản là khi con chịu ngồi yên lắng nghe.
Và rồi bạn sẽ nhận ra: “Tình yêu và sự kiên nhẫn chính là ngôn ngữ đẹp nhất mà mọi đứa trẻ tự kỷ đều hiểu được.”


